BỖNG - thơ Trần Hùng

4. BỖNG

bỗng nhiên trời ào đổ cơn mưa
tôi-em bỗng quen khi trú mưa

bỗng hai người dưng thành thân thiết
bởi hai tâm hồn rất đồng quyện

bỗng hai không muốn rời nhau xa
dù trời đã tạnh cơn mưa qua

bỗng hai người thấy buồn da diết
bịn rịn chia tay khi tạm biệt

bỗng từ đó hai người có nhau
ước nguyện cùng về mãi mãi sau

bỗng từ đó đời lên tuyệt diệu
hai người luôn vui tối,sáng,chiều..!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét