692. TÔI CĂM PHẨN BỌN TẠO RA CHẾT CHÓC...CHO LOÀI NGƯỜI
tại sao thế giới không thể sống
trong hòa bình mà cứ chiến tranh?
nơi này hết, nơi kia tiếp diễn
làm xã hội hỗn loạn cả lên!
chiến tranh đem chết chóc và toàn
nghèo đói, đau thương, sự tan hoang...
khiến bao người vô tội phải chết
ôi! chỉ vì lợi ích, chính quyền...
sao không thể chia sẻ sống vui
ấm no, hạnh phúc cho người, đời..?
các ông ngồi trên cao hết việc
hay sao? mà đánh đánh. ôi, trời!
đâu cũng con người – mọi nẻo đường
từ rừng biển, sông núi...mến thương!
sao cứ dửng dưng, ai chết mặc?
chẳng biết yêu thương, thật chán chường...
áp bức nước ngoài làm nô dịch...
rồi gây ra bao chuyện bất bình.
đi giết, phá...các dân tộc khác
đưa bao người vào cảnh chiến chinh.
tôi căm phẩn chúng - lũ yêu tinh
tạo, khuấy chiến tranh gây chết chóc...
tôi chửi chúng: những thằng xuẩn ngốc
chúng không xứng mang tên Con Người!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét