ĐÊM VŨ TRƯỜNG - thơ Trần Hùng

959. ĐÊM VŨ TRƯỜNG

Tôi lại một đêm Vũ Trường
Hết uống rồi nhảy…như thường hay chơi
Phê vào là “bay” tơi bời
Mấy ai để ý lạ người xung quanh
Nhóm nào biết đó, tung hoành
Thế thôi, thường vậy. Nhạc vần vũ. dzô!

Nhưng nay tôi mắt chằm vô
Một đoàn con gái non tơ, đẫy đà
Tôi biết họ làm Mátxa*
Vì khách sạn đó gần nhà của tôi.

Tôi hơi say, lại tỉnh rồi
Khi thấy người đẹp ăn chơi rất ngầu
Tự múa cột, nhảy sex sâu…
Với ngày sinh nhật…của đâu…một nàng.

Thực lòng tôi rất xốn xang
Vui vì trông họ huy hoàng như ai.
Nhưng rồi tôi lại buồn dài
Tự nhiên thương họ…khôi hài…Hùng điên!

Chúng nó đâu phải ngoan hiền
Cái loại người đó thương thiền làm chi?
Nhưng rồi tôi vẫn nghĩ suy
Bởi tôi đã thấy những gì mình hay

Tôi biết sau buổi chơi đây
Họ về sẽ có người này người kia.
Ngoài gái đú đỡn, thích lỳ
Chơi về là ngủ, quên đi mọi điều.
Thì mấy nàng cảnh trớ trêu
Dẫu ít buồn như mới phiêu bạt đời
Nhưng rồi cũng sẽ có người
Đêm nay say khóc, than trời, tủi thân!

Cho nên dù họ đất cần…
Tôi vẫn thương họ…chẳng đành làm ngơ.
Bởi trong sâu thẳm vô bờ
Tôi biết họ cũng thẩn thờ đớn đau!

· Mátxa từ a – z

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét