NỖI LÒNG HIỀN NỮ TỪNG KHỔ VÌ YÊU - thơ Trần Hùng

983. NỖI LÒNG HIỀN NỮ TỪNG KHỔ VÌ YÊU
Viết cho Hải

Tôi nói: tôi rất yêu em!
Em cười rồi đưa lời đầy trải nghiệm:
“lời đàn ông các anh khó mà tin được
Đâu biết chắc là yêu thật hay không”

Tôi nói: tôi rất thật lòng!
Hãy tin tưởng vào tình yêu tôi trao đến.
Em bảo: “trên đời bao anh thề non hẹn biển
Có được nhiêu trong đó giữ lời xanh?

Tôi nói: xin em hãy yên tâm!
Tôi yêu em và mong được lấy
Không chút dối trá, lọc lừa, càn bậy
Yêu rất chân thành…với cả yêu thương!

Em cười bảo: “nói thì ai nói chẳng được
Các anh dẻo miệng chỉ để lừa thôi
Đến khi chiếm được chúng tôi rồi
Lại truất ngựa truy phong bay theo gió.”

“Thôi..! em nói thế…
Chứ không hẳn em chẳng còn có…niềm tin trong tình yêu
Bởi giới nào thì cũng kẻ này người kia
Nhưng thực lòng…em sợ ít nhiều
Vì nay gã họ Lừa phổ biến lời nói láo
Biết đâu anh lại ra đi vào một ngày
Sát thương em không cần gươm giáo
Đời sẽ bao vây đầy giông bão
Và em phải đau khổ để bước lại từ đầu!”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét