962. KHỔ TÂM
Gọi là Nhỏ, nhưng vừa tròn mười sáu
Tuổi đẹp xinh, sáng tựa ánh trăng rằm
Tâm trong trắng, nét đoan trang thẩm thấu…
Tôi gặp nàng – như thoát cảnh tối tăm!
Nhà nàng ở kề cạnh con sông nhỏ
Nước quanh năm…thơm, mát rượi, trong xanh.
Với một người quen, tôi đã tới đó
Rồi mê luôn ai…cùng cảnh yên lành.
Nhớ buổi chiều nơi con đường nắng nhạt
Mấy cô bướm bay trên mấy khóm hoa
Nàng cùng với thêm cả hai người bạn
Cứ trêu tôi, gọi: “chàng trai hiền hòa..!”
Tôi tự biết cái loại mình kém cỏi
Đâu được ai đem lòng yêu bao giờ
Thế mà nay có người xinh đưa lối
Bỗng trổi lên một hạnh phúc vô bờ!
Người mình mơ và mình được người yêu
Cứ ngỡ là đời tôi đẹp từ nay
Sẽ không còn cô đơn với sầu chiếu
Chứ ai ngờ khổ tâm đến thế này.
Sự thể chuyện nó như vầy ấy ạ
Có một người quen của tôi nhờ rằng
Đại khái cùng tới nhà “nàng tiên cá”
Cho chàng bớt ngại, tự tin thêm tăng…
Tôi theo cậu ấy hết đến lại đi
Tới nếu ngồi chung thì chủ yếu nghe
Rồi tìm cách rút êm – kiểu biết ý.
Với mặt cười mà ruột buồn nặng đè!
Nhưng kết quả cuối cùng xảy như trên
Tức…nàng cũng dành cho tôi cảm tình
ai đó hiểu…và nói lại như thế
Tôi mừng nhưng…chỉ cười hiền lặng thinh.
Vì chàng trai chẳng được yêu là chàng
Cái người quen đã rủ tôi đi chơi
Nên quá ư…thật khó xử muôn vạn
Bởi tôi không nỡ nẫng mất của người!
Tối nay uống bia…hồn trĩu tái tê
Cảm thương người ta và cái thân ni.
Đời ơi! Sao nhiều trái ngang đến thế
Răng tôi khổ cả lúc được yêu ri?
bây giờ đây tôi biết phải làm sao?
Trái tim ơi! Khổ một hay là ba?
Con đường nào cũng thấy không trọn vẹn
Lòng tôi ngổn ngang đến tội nghiệp mà!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét