TẾU VỚI TRĂNG ĐẾN CHƠI, ĐANG GỌI CỬA - thơ Trần Hùng

963. TẾU VỚI TRĂNG ĐẾN CHƠI, ĐANG GỌI CỬA

Đã bảo tôi không có nhà
Sao cứ gọi mãi, ai mà vô duyên.
Người đâu quá ư là phiền
Còn cười sung sướng…như Tiên, ôi trời!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét